artLIVE – Giữa những thăng trầm phía sau ánh hào quang sân khấu, có một nghệ sĩ Trường Giang vẫn ‘chăm chỉ cống hiến trong im lặng’ suốt hai thập kỷ. Năm nay đánh dấu cột mốc 20 năm anh gắn bó với nghệ thuật. Đi lên từ con số 0, anh xây dựng hành trình nghề nghiệp bằng sự bền vững, chuẩn mực.
Hành trình ‘Đi chậm cũng được, miễn đi và về đích’ của Trường Giang
Xuất thân từ miền Trung nắng gió, Trường Giang mang theo tuổi thơ chắt chiu và khát vọng: đổi đời để lo cho gia đình. Đó không phải giấc mơ hào nhoáng, mà là suy nghĩ giản dị của một chàng trai trẻ trước áp lực mưu sinh: “Tôi chỉ nghĩ mình phải có tiền để lo cho gia đình và cho chính mình.”
Năm 2001, Trường Giang vào TP.HCM, thi đậu Trường Sân khấu – Điện ảnh, chính thức bước chân vào con đường nghệ thuật. Trường Giang học diễn xuất, học viết kịch bản và từng tham gia biên kịch một phần cho bộ phim truyền hình ăn khách Cổng Mặt Trời, âm thầm tích lũy kinh nghiệm làm nghề.

Có giai đoạn, gần như không quận nào ở TP.HCM anh chưa từng sống qua. Hành trình theo nghề của anh bắt đầu từ những công việc nhỏ nhất, từ đi vỗ tay cho các chương trình đến những vai phụ thoáng qua trên sân khấu.
Những đồng cát-xê đầu tiên đến từ chương trình Chung Sức tuy ít ỏi nhưng mang ý nghĩa đặc biệt. “Tiền lúc đó ít lắm, nhưng đó là những đồng tiền đầu tiên cho tôi niềm tin rằng mình có thể theo nghề này,” Trường Giang từng chia sẻ.
Quãng thời gian gắn bó với sân khấu Nụ Cười Mới trở thành một bước ngoặt quan trọng. Tại đây, anh có cơ hội gặp gỡ và được nâng đỡ bởi những người đi trước như Hữu Lộc, Hoài Linh, Chí Tài… “Nếu không có những người xuất hiện trong đời tôi lúc đó, sẽ không có Trường Giang ngày hôm nay,” anh nói bằng sự biết ơn.

Con đường ấy cũng không thiếu những tổn thương. Trường Giang từng đối diện với sự xem thường và những lời khinh rẻ từ người xa lạ. Thế nhưng thay vì oán trách, anh chọn giữ lại tất cả như một phần của động lực làm nghề. “Tôi đau chứ, buồn chứ, nhưng không thù. Vì nếu không đau thì sẽ không có tôi của bây giờ,” anh nhìn lại.
Bước ngoặt lớn đến khi vở kịch Hài Khó do Trường Giang biên kịch ra đời và được khán giả đón nhận rộng rãi. Từ dấu mốc này, tên tuổi Trường Giang bắt đầu được công chúng biết đến nhiều hơn.

Dần dà, hình ảnh Trường Giang phủ sóng trên nhiều gameshow lớn như Ơn giời cậu đây rồi! Chung Sức, Thiên đường ẩm thực, Ca sĩ giấu mặt, Giọng ải giọng ai, 2 ngày 1 đêm… Anh xem việc được góp mặt trong các chương trình truyền hình lớn là một niềm tự hào nhỏ, đủ để tự nhắc mình nghiêm túc và bền bỉ với nghề.

Trường Giang:‘Tôi làm phim theo nguyên tắc không phản bội cảm xúc’
Song song với vai trò diễn viên hài, biên kịch và người dẫn chương trình, Trường Giang từng bước mở rộng hành trình nghệ thuật sang điện ảnh. Năm 2015, anh góp mặt trong hai dự án gây chú ý là Lật Mặt và 49 Ngày, trước khi tiếp tục ghi dấu ấn phòng vé với Siêu sao siêu ngố (2018) và 30 Chưa Phải Là Tết (2020).

Khi sự nổi tiếng cho phép lựa chọn những bước đi an toàn, Trường Giang lại quyết định chậm lại. Anh dừng để học, để quan sát, anh chọn “chăm chỉ trong im lặng”, âm thầm chuẩn bị cho một hướng đi dài hơi hơn. Đến năm 2025, Trường Giang trở lại với Nhà ba tôi một phòng.
Việc chuyển hướng sang làm phim trong vai trò đạo diễn và nhà sản xuất không phải quyết định bộc phát, mà là kết quả của một quá trình chuẩn bị kéo dài nhiều năm. Anh chia sẻ: “Tôi làm phim theo nguyên tắc khôngphản bội cảm xúc, cũng không chọn làm phim theo trào lưu. Nếu làm vì phong trào, tôi đã làm từ nhiều năm trước. Nhưng tôi muốn học hỏi nhiều hơn và làm những bộ phim có chiều sâu và “touching”, đủ sức đi vào bên trong cảm xúc của khán giả.”

Với dự án này, Trường Giang không đặt ra những kỳ vọng quá lớn: “Tôi không làm Nhà ba tôi một phòng để kể câu chuyện lớn. Tôi chỉ muốn kể một câu chuyện đủ gần để người ta bước ra khỏi rạp và nhớ tới ba mình, với tôi như vậy là quá đủ rồi.”
Đối với anh, doanh thu là điều kiện cần, nhưng không phải đích đến cuối cùng. Điều anh hướng tới là chất lượng tác phẩm và thông điệp để lại cho khán giả những bộ phim có thể ở lại lâu hơn trong ký ức người xem, ngay cả khi ánh đèn rạp đã tắt.

Sau hai thập kỷ làm nghề, Trường Giang chọn nhịp đi chậm rãi và điềm tĩnh hơn, không chạy đua để hơn ai, mà đi chậm để đi xa, ưu tiên chiều sâu nội tâm và chất lượng trong từng lựa chọn thay vì sự phủ sóng dày đặc.
Giữa những ồn ào, anh chọn im lặng để cống hiến, chuẩn bị cho một giai đoạn mới. Trường Giang bình thản chấp nhận showbiz như một phần tất yếu của nghề, không thích, không ghét, không kể lể hay đôi co với khán giả, xem mọi điều đến như sự công bằng cần được đón nhận. Với anh, từng khoảnh khắc làm nghề vẫn luôn đáng trân trọng: “Mỗi giây phút làm nghệ thuật là niềm tự hào của anh.”

Nhìn lại chặng đường đã qua, Trường Giang cho rằng điều quan trọng nhất lúc này là học cách cho đi: “20 năm đã trôi qua, tôi nghĩ mình nên cho đi hơn nhiều hơn nhận lấy, tôi đang cố gắng mỗi ngày để tốt hơn và có cơ hội làm nhiều hơn.”
Anh tin rằng mọi hào quang hay tranh cãi rồi cũng sẽ lắng xuống chỉ có “Thời gian và khán giả là câu trả lời cho việc làm của bạn”.
Trường Giang: ‘Home là Nhã Phương và các con’
Nên duyên từ bộ phim 49 ngày, Trường Giang và Nhã Phương chính thức về chung một nhà vào năm 2018. Trải qua tám năm đồng hành, cả hai xây dựng tổ ấm nhỏ với ba người con.

Ngày 23/1 vừa qua, Trường Giang và Nhã Phương đón chào thiên thần nhỏ thứ ba. Anh không giấu được sự tiếc nuối và xót xa khi không thể ở bên vợ trong thời khắc sinh nở, nhưng cũng nhìn nhận đó là “sự công bằng của tạo hóa”. Cũng nhờ khoảnh khắc ấy, Trường Giang bày tỏ sự nể phục dành cho Nhã Phương, người phụ nữ anh cho là mạnh mẽ, chịu đựng, hy sinh trong lặng lẽ và luôn chọn cách ôm hết phần khó về mình.
Với Trường Giang, hạnh phúc không nằm ở việc ai thắng ai thua, mà ở khả năng cùng nhau đi tiếp mà không làm tổn thương nhau: “Tôi không chọn ai đúng ai sai, tôi chọn hạnh phúc.”

Song song với vai trò người chồng, người cha, Trường Giang cũng là một nghệ sĩ hoạt động lâu năm và ý thức rất rõ ranh giới giữa hình ảnh công chúng và đời sống cá nhân. Anh cho rằng hạnh phúc không nằm ở sự phô bày, mà ở cảm giác bình yên bên trong.
Bởi vậy, việc giữ gia đình và con cái tránh xa mạng xã hội không phải là né tránh, mà là cách anh bảo vệ quyền được lớn lên bình thường của các con: “Tôi không gửi gắm tham vọng gì cho con, chỉ mong con sống bình thường, vui vẻ, hạnh phúc.”

Khi nhiều khán giả nhận xét rằng: “Từ lúc lấy Nhã Phương, Trường Giang thay đổi tích cực hơn”, nam nghệ sĩ nhìn nhận mọi sự chuyển biến bằng thái độ thẳng thắn. Anh từng chia sẻ: “Điều ngu xuẩn nhất của con người là muốn thay đổi người khác. Không ai có thể thay đổi người khác, chỉ có tự mình thay đổi. Mọi sự thay đổi chỉ có ý nghĩa khi mình thật sự muốn như cách tôi học được từ Nhã Phương sự bình tĩnh.”
Chính sự bao dung của bà xã khiến anh buộc phải sống khác đi: “Nhã Phương đã tha thứ cho tôi rất nhiều lần, nên tôi buộc phải thay đổi.” Và anh hiểu rất rõ, nếu không thay đổi, cái giá phải trả sẽ là tất cả: “Nếu không thay đổi thì mình mất hết.”

Khi nói về hôn nhân, nam nghệ sĩ từng tự hào gọi đó là chiến thắng giản dị nhưng trọn vẹn: “Thắng đời 1-0.” Có thể trước hôn nhân anh hơi ích kỷ, sống cho bản thân: “Giờ kết hôn rồi, yêu phải nhìn xung quanh, tình yêu thể hiện từ bên trong, không cần phô trương bề ngoài; có gia đình rồi, không được phép sống bốc đồng như hồi còn trẻ nữa.”
Sau khi kết hôn, Trường Giang cho biết anh sống có trách nhiệm hơn, học cách tâm sự với vợ mỗi ngày, cùng nhau làm mọi việc; dù có khác “tần số”, nhưng lại bù trừ cho nhau.
Anh cũng cho biết mình không theo đuổi hình mẫu “gia đình nghệ sĩ” lý tưởng hóa bởi: “Nghệ sĩ cũng là con người, nên gia đình tôi không khác gì một gia đình bình thường.”

Nói về việc đặt tên cho các con, Trường Giang chia sẻ rất rõ ràng quan điểm của mình: “Tôi không đặt tên con trước vì cảm xúc tới đâu thì mình đặt cho con cái tên đúng với cảm xúc lúc đó.”
Với con đầu lòng, anh tâm sự: “Lúc đó mọi thứ tới rất đúng lúc, đúng thời điểm. Nhiều khi tưởng là không đi chung được nữa rồi, mà tự nhiên con tới. Tôi thấy nó giống như định mệnh, nên đặt tên là Destiny.”
Với bé thứ hai, cảm xúc đến trong khoảnh khắc vội vã trước chuyến bay: “Hôm đó tôi đang đi làm show, trước khi lên máy bay tôi chỉ mong mọi thứ tròn đẹp thôi. Nghĩ tới hy vọng, tôi nên đặt tên con là Hope.”

Còn với bé thứ ba, cảm xúc đã lắng lại: “Lúc đó mọi thứ nhẹ nhàng hơn, an nhiên hơn. Tôi thấy đó là niềm vui, là sự bình yên trong nhà, nên đặt tên con là Joy.”
Nói về ý nghĩa chung của việc đặt tên, Trường Giang khép lại bằng một mong ước: “Tôi không gửi gắm tham vọng gì hết, nhưng chỉ hy vọng các con sống bình thường, vui vẻ, hạnh phúc, vậy là đủ.”
Không chỉ đồng hành trong đời sống gia đình, Nhã Phương còn sát cánh cùng Trường Giang trong công việc, khi đảm nhận vai trò Giám đốc casting cho phim điện ảnh Nhà Ba Tôi Một Phòng. Nam nghệ sĩ cho biết việc mời vợ tham gia dự án xuất phát từ sự tin tưởng và thấu hiểu, để cả hai cùng phối hợp trên tinh thần xây dựng: “Tôi và vợ không có tranh luận thắng thua, mà chọn kết quả tốt nhất cho phim.”

Với Trường Giang, gia đình luôn là hậu phương, là nơi để trở về. Anh xúc động thừa nhận: “Home là Nhã Phương và các con.” Và trong mọi lựa chọn, anh không đặt sự nghiệp và gia đình lên bàn cân, bởi anh tin rằng: “Anh sợ hai chữ viên mãn lắm, mọi sự thành công mang tính bền vững đều có hậu phương.”
Chính mái ấm gia đình là nền tảng bền vững, đồng thời trở thành nguồn cảm hứng quan trọng để anh theo đuổi và phát triển những dự án cá nhân của riêng mình.
Trường Giang: ‘Tôi không bao giờ diễn ngoài đời.’
Nhìn lại chặng đường đã qua, sự thay đổi rõ nét nhất ở Trường Giang nằm ở cách trưởng thành và đối diện thẳng thắn với những sai lầm của chính mình. Khi không còn né tránh quá khứ, nam nghệ sĩ thừa nhận một điều tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng khó khăn: “Trong cuộc đời, tha thứ cho người khác đã khó, nhưng tha thứ cho bản thân là khó nhất.”
Chính từ nhận thức ấy, Trường Giang chọn cách nhìn thẳng vào những vấp ngã đã qua, quá khứ được giữ lại như một lời nhắc nhở về cái giá của trưởng thành: “Nhìn lại mới thấy, tôi lúc ấy ngu mà lì, nhưng những gì đã xảy ra là một phần cuộc đời tôi, tôi không xóa nó.”

Với Trường Giang, ký ức không tồn tại để phủ nhận hay day dứt, mà để tự soi chiếu và điều chỉnh mình mỗi ngày: “Tôi không xóa quá khứ, vì chính nó nhắc tôi phải sống đàng hoàng hơn ở hiện tại.”
Những biến cố từng đi qua cũng được nhìn nhận bằng sự thẳng thắn hiếm thấy. Khi hiểu rõ gốc rễ vấn đề, Trường Giang không ngần ngại gọi tên điều khiến bản thân phải trả giá: “Ngày xưa là do tham. Tham nổi tiếng, tham công việc, tham ánh nhìn của người khác.” Sự thừa nhận ấy không nhằm kể lể, mà là cách tự đặt ra kỷ luật sống nghiêm khắc hơn cho hiện tại và tương lai.

Từ đời sống đến điện ảnh, Trường Giang luôn giữ những lát cắt chân thật nhất về con người mình. Sân khấu được trả về đúng vị trí của nó, còn đời sống cần sự giản dị và rõ ràng: “Tôi không bao giờ diễn ngoài đời.”
Chính sự nhất quán ấy hình thành nên ý thức trách nhiệm của một người của công chúng, anh ý thức rõ trách nhiệm đi kèm với sức ảnh hưởng của mình, anh lan tỏa những giá trị nhân văn bằng hành động, bằng cách làm nghề và ứng xử đời sống.
Sau tất cả, Trường Giang không được nhìn như một hình mẫu hoàn hảo, mà như chân dung của một người đàn ông xứ Quảng đã đi qua đủ đắng, cay, ngọt, bùi để thấm thía giá trị của “chân – thiện – mỹ” và sức nặng của hai từ hạnh phúc.

Thành công đó, hào quang đó nhưng Trường Giang vẫn chọn cho mình trọn một tâm an: an với đời, an với nghề, an với chính mình. Con đường anh đi không vội vã, mà chậm rãi và vững vàng, đủ chậm để không đánh mất bản thân và đủ chắc để ở lại lâu dài trong lòng khán giả.