artLIVE – ‘Intermission – Nơi này… Nơi kia’ mở ra một không gian có phần tách khỏi thực tại, như thể đưa người xem bước sang một thế giới khác. Ở đó, bầu không khí trầm lắng bao trùm, gợi cảm giác ngột ngạt, khép kín, đôi khi phảng phất chút bất an, rợn ngợp.
Qua loạt tác phẩm, Hoàng Long Hải chạm đến cảm giác “homesick”, trạng thái khi con người có thể đi qua nhiều thành phố, hiện diện giữa những không gian hào nhoáng, nhưng vẫn thấy mình chưa thật sự thuộc về.
Những khoảng nghỉ cảm xúc của họa sĩ Hoàng Long Hải
Hoàng Long Hải (sinh năm 2003) là họa sĩ hiện sống và làm việc giữa London và Hà Nội. Anh tốt nghiệp loại Xuất sắc năm 2025 tại Kingston School of Art (London) và được đề cử giải thưởng Freelands Painting 2025.

Tác phẩm của Hải từng được giới thiệu tại nhiều không gian nghệ thuật ở Vương quốc Anh và Việt Nam như Kingston School of Art, Gerald Moore Gallery, Studio 1.1, Studio KT1 (London), Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Vincom (VCCA) và 16 Ngô Quyền Fine Arts Gallery (Hà Nội), đây cũng chính là địa điểm anh ra mắt triển lãm cá nhân đầu tiên mang tên “Glassy Figures” vào năm 2021.
Trong thực hành nghệ thuật, Hải chủ yếu sử dụng sơn dầu trên toan. Tác phẩm của anh thường khai thác những lớp ký ức và cảm giác hoài niệm, thông qua hình ảnh người đàn ông cô độc, trẻ nhỏ hoặc những cánh chim nhỏ.

Các nhân vật xuất hiện trong trạng thái trầm tư, gợi nên bầu không khí tĩnh lặng. Từ những chất liệu cảm xúc đó, anh tạo dựng các không gian vừa quen thuộc vừa có phần mơ hồ, mở ra khoảng lặng để người xem suy ngẫm.
Không dừng lại ở thế mạnh sơn dầu, Hải tiếp tục mở rộng thực hành của mình qua những thử nghiệm với nhiều chất liệu khác. Trong triển lãm lần này, sơn dầu được pha loãng cùng dầu thông và các chất liệu gốc dầu, tạo nên những lớp màu mỏng chồng lên nhau, loang nhẹ, thấm dần rồi lắng lại tự nhiên trên bề mặt toan.
Nương theo từng lớp, chiều sâu bức tranh dần rõ nét, mỗi lớp sơn để lại những dư âm thị giác và cảm giác riêng. Kỹ thuật của Hải vì thế tạo nên sự hài hoà giữa tinh thần khai phóng trong hội hoạ và sự kiểm soát có chủ ý.

Triển lãm ‘Intermission – Nơi này… Nơi kia’ – Có nơi nào cho ta?
Triển lãm “Intermission – Nơi này… Nơi kia” là tổ hợp nhiều lớp thế giới được đan cài để hình thành một cõi lặng gần như bất động.
Giữa nhịp sống ồn ã, các hình tượng và đồ vật xuất hiện trong trạng thái trầm ngâm, bất phân định. Đồng thời là một chuỗi diễn biến tâm lí mà anh Hải gặm nhấm nỗi suy tưởng rồi tự mình cho bản thân một khoảng sáng để tiếp tục.

Mạch cảm xúc khởi đầu từ tác phẩm “Homesick” với hình ảnh con quạ và một bóng người đứng đối diện trong khoảng lặng xa cách. Con quạ gợi cảm giác về một sự hiện diện từ quá khứ tựa một kẻ quan sát, có chăng cũng chính là phiên bản trước đây của chính mình, đang đứng đó vô định trong thế giới nội tâm của thân chủ.
Qua tới “Soul” thì bảng màu trầm tối hơn và bố cục cô đặc hơn, bức tranh mang một sức nặng đối lập với phần còn lại của loạt tác phẩm. Không gian ấy gợi cảm giác khép kín như thể chính tác phẩm đang được che chở và bao bọc lại trong đó.

Bước ra khỏi chiếc tổ ấy, triển lãm chuyển từ sự cô đặc sang một cảm giác mở rộng. Hai tác phẩm “Death and the Maiden” và “Lonely Child” được treo lưng tựa lưng trên cùng một trục, gợi liên tưởng đến hai mặt của một tờ giấy.
Trong “Lonely Child”, hình ảnh con quạ xuất hiện trở lại, đánh dấu một sự chuyển dịch từ sắc đen dày đặc sang một trạng thái đặt dưới ánh sáng mặt trời, bóng tối vẫn ẩn nấp đâu đó nhưng lại trở nên tĩnh tại và vững vàng hơn. Những biểu tượng quen thuộc vẫn còn đó nhưng sức nặng của chúng đã đổi khác.

Anh trở lại với những hình ảnh quen thuộc với một sự sáng tỏ hơn, điều này được thể hiện rõ thông qua hình tượng những đứa trẻ đứng nắm tay nhau thành vòng tròn bên hồ trong “Peace”.
Được đặt ở điểm kết của triển lãm “Intermission – Nơi này, nơi kia”, “Peace” gom lại toàn bộ chuyển động ấy vào một hồi kết bình thản mà vững chãi, sự trang nghiêm giờ đây đi cùng ánh sáng và sự cân bằng.

Kết hành trình là khoảng nghỉ giữa các hồi trong một vở kịch – “Intermission”, một sự tĩnh lặng tạm thời trước khi câu chuyện tiếp diễn. Tựa đề gợi ra trạng thái dừng lại thay vì tìm cách giải quyết: dừng giữa những bất định, nỗi u hoài và sự chú tâm lặng lẽ, chưa vội tìm kiếm câu trả lời.
Các tác phẩm gợi cho tôi suy nghĩ rằng: trong mỗi người đều tồn tại một “vùng đất câm lặng”. Đó là khoảng không của những cảm xúc: cô đơn, nỗi buồn lặng lẽ, đôi khi là cảm giác nặng nề hay u uất. Nhưng cũng chính tại đó, ta có cơ hội đối thoại với chính mình một cách gần gũi và rõ ràng nhất.

Có lẽ, không nhất thiết lúc nào ta cũng cần tìm cách bước ra khỏi “vùng đất” ấy, đôi khi, chỉ cần chấp nhận rằng nó tồn tại và cho phép bản thân lắng nghe tiếng nói nhỏ bé vang lên từ bên trong, thế cũng đã là một cách để hiểu mình hơn.
Triển lãm“Intermission – Nơi này… Nơi kia” diễn ra từ ngày 12/3 – 3/5/2026 tại Gate Gate Gallery, 230/18 Pasteur, Phường Xuân Hòa, TP. Hồ Chí Minh.
Ảnh: Gate Gate Gallery